biến đã biến thành sức mạnh bắt cô thét lớn vẫy vùng hoảng loạn, hai chân cô chòi đạp vào đất còn hai tay bấu cứng vào hai cổ tay đàn ông cào cấu. Cuối cùng vòng tay cũng phải lơi ra và Nụ vội vã chạy ào ra ngoài, cô chạy mà không biết mình chạy đi đâu, mưa tạt vào người tối tăm mặt mũi, hai chân cô quýnh quàng vấp vào nhau làm cô ngã sõng soài mấy lần, cô vừa kêu cứu vừa gắng gượng chạy mà không nhớ nơi này hoang vắng vô cùng làm sao có ai nghe thấy. Khi Nụ ngã sấp lần thứ ba thì cô đã bị nhấc